RỬA CHỢ
Huỳnh Quốc-Minh
Nhớ
lại hồi còn nhỏ với cái tuổi 11, 12… ở
truồng tắm mưa, mỗi lần nghe nói đến
hai tiếng “rửa chợ“
là trong bụng tôi thấy vui mừng và nôn nao làm sao.
Người ta thường nói, con nít thích vọc
nước, tắm mưa quả không sai! Tôi đây cũng
không ngoại lệ.
Hàng
mấy thập niên trước năm 1975, gia đình Ba Má
tôi có tiệm buôn bán đối diện Cửa Bắc nhà
lồng Chợ Mỹ-Tho và gần đó là chợ cá nằm
trên mé sông Tiền dọc theo đường
Trưng-Trắc. Cũng vì cái chợ cá náo nhiệt,
nhưng dơ bẩn có mùi “đặc biệt“ khó chịu
nhất thành phố nầy, mà chính quyền địa
phương mới cho đội phòng hỏa cứu
hỏa, dùng xe chữa lửa mỗi tuần đến
đây xịt rửa một lần, sẵn tiện
rửa hết luôn những con đường đi ngang
dọc trong nhà lồng chợ và bốn đoạn
đường ngắn bao xung quanh ngôi chợ.
Vào
thời điểm cuối thập niên 50 và mãi đến
sau nầy, ba trường tiểu học dạy chữ Tàu
cho con em người Hoa là Việt-Tú, Tân-Dân và Sùng-Chánh mà anh
chị em tôi đang theo học, mỗi tuần
được nghỉ một ngày rưởi, tức là
chiều thứ bảy và trọn ngày chúa nhật. Riêng tôi,
sau giờ tan học trưa thứ bảy là trong bụng
cảm thấy vui thích lắm vì buổi chiều
được xem rửa
chợ.
Chợ Mỹ-Tho
ồn ào và sầm uất nhất vào buổi sáng. Nhưng
khoảng từ một giờ trưa trở đi,
người bán và người mua thưa dần thấy rõ!
Ðến hai giờ thì các con đường xung quanh chợ
đều được dọn dẹp trống và xe
cộ có thể lưu thông được. Ðể lại một
quang cảnh ngổn ngang đầy rác rưởi
thật…mất vệ sinh. Tội nghiệp cho những
người phu quét chợ, phải cật lực gom hàng
núi rác lên xe và kéo đến ngả ba bờ sông gần
chợ cá đổ xuống đó cho nước cuốn
trôi đi. Cũng vào giờ nắng cháy ngày thứ bảy
hàng tuần, chiếc xe cứu hỏa to lớn đỏ
chói như “cục lửa“ khổng lồ, hụ còi inh
ỏi dẹp đường hiên ngang từ từ
tiến vào chợ. Ðám con nít đang đợi chờ vui
reo chạy theo xe như đón tiếp “xe hoa“ không bằng.
Ðiểm
đậu cố định của xe chữa lửa là
sát mé bờ sông, ngả ba đường đường
Trưng-Trắc và Võ-Tánh bên cạnh chợ cá. Ðội nhân
viên rửa chợ trong
bộ đồng phục màu đen rất oai, đầu
đội nón bảo hiểm, chân mang giày ống cao su nhanh
nhẹn nhảy xuống xe để chuẩn bị các
thứ cho công việc sắp làm. Bọn con nít đứng
xung quanh nhìn xem trầm trồ có vẻ thán phục lắm!
Có đứa còn ngây ngô hỏi các chú bác rằng:
- Thưa
chú, sau nầy lớn con có thể rửa chợ như các chú được hay
không?
Ðội
rửa chợ thường
là sáu người cao lớn khỏe mạnh. Họ phân công
làm việc một cách mau lẹ và ăn ý với nhau. Hai
người tháo cái ống nước lớn đặc
biệt gắn trên xe bằng cao su có đường kính
chừng 15 cm, dài độ 5 mét xuống và nối liền
một đầu vào máy bơm bên hông xe, còn một
đầu có bao bọc lược lỗ lớn bằng
kim loại cho thả xuống nước dưới sông.
Nhưng họ còn cẩn thận buộc đầu
nầy vào bên trong một cái thùng thiết, có nhiều
lỗ lớn đề phòng nghẹt nước bởi
rác bám vào. Các nhân viên khác thì vác những bành ống
nước bằng cao su, có bọc vải bố bên ngoài
được cuốn tròn, đi thành hàng thẳng cách
khoảng xa xa rồi đặt xuống đất lăn
cho dài ra, sau đó vặn khớp nối lại giữa
đầu dây của hai ống nước bằng kim
loại thành một ống nước thật dài có hai
đầu, một đầu được bắt
chặt vào máy bơm nước ra bên hông xe. Ðâu đó xong
xuôi rồi thì ông đội trưởng cầm cái vòi
xịt nước bằng nhôm cứng, dài chừng nửa
thước có một đầu túm nhỏ lại, vội
vã đi lên đầu trên vặn chặt vào đầu
ống nước. Lúc nầy thì đám con nít mừng vui hơn
bao giờ hết, vì vòi nước sẽ bắt
đầu xịt. Vài nhân viên liền gọi to dây
chuyền đến địa điểm chiếc xe
cứu hỏa đậu, để tài xế cho nổ máy
và nước từ dưới lòng sông bắt đầu
được bơm lên chạy dài theo ống
nước. Thật vui thích cho bọn trẻ, khi chăm
chú nhìn thấy dây ống nước dài ở dưới
đất đang dẹp lép bỗng căng phồng tròn
lên và nhanh chóng chạy dài. Dòng nước đầu tiên
được phun xịt ra bao giờ cũng rất mãnh
liệt. Mặc dù đã chuẩn bị tư thế cùng
với hai nhân viên phụ đứng phía sau cầm dây
ống nước, nhưng ông đội trưởng
vẫn không khỏi bị mất thăng bằng khi dòng
nước mạnh trong vòi vừa xịt ra, khiến
đám con nít đứng kế bên đó phá lên cười
khoái chí.
Nơi
chốn được xịt rửa trước nhất
là khu bán thịt heo trong nhà lồng chợ. Tất cả
chủ sạp đều đã dọn dẹp đóng
cửa, nên trong chợ nhìn thấy vắng tanh và thật
trống trải. Nền đất của mấy chục
gian hàng bán thịt heo phải nói là…dơ như heo! Nhờ
vòi nước chỉa chúi xuống đất với dòng
nước cực mạnh, nên lớp nhớp nhúa dầy
cộm trên nền gạch được bong mất
sạch sẽ. Kế đến, đội rửa
chợ kéo dây nước đến khu bán tạp hóa.
Những con đường ngắn ngang dọc nầy tuy
không dơ bẩn bằng khu bán thịt heo, nhưng cũng
“đóng hờm“ không ít. Tiếp theo đó là khu rộng
lớn chiếm phân nửa nhà lồng chợ bán basar, giày dép
và phần lớn là sạp vải thì đỡ vất
vả hơn cho đội rửa
chợ. Ống nước dài trên 100 mét được
nối ráp lại bởi nhiều khúc không đủ
trải hết được trên mặt đất
của tất cả những con đường đi
trong nhà lồng chợ, vì thế mà cứ mỗi lần
xịt rửa xong một đoạn đường dài,
thì đội rửa chợ
phải quay đầu ngược lại để đi
sang con đường kế tiếp. Ðến vài
đoạn đường sau cùng ngoài bìa, vì dây ống
nước không đủ dài, nên một ông trong đội
phải chạy ra xe đậu ngoài bờ sông yêu cầu
tắt máy, đồng thời ông ta vác trở vào một
bành dây ống nước để nối dài thêm. Dây
ống khi đầy nước coi vậy mà rất
nặng, ngoài ông đội trưởng dẫn đầu
cầm vòi xịt nước ra thì phía sau có đến hai,
ba nhân viên phụ nâng ống nước và kéo theo một
cách khó khăn. Khối lượng nước khá lớn
đã xịt ra theo những chỗ thoát nước
được xây hơi lõm dưới đất chảy
xuống cống rãnh. Toàn bộ mặt đất nhà
lồng chợ mới được xịt rửa xong
dĩ nhiên thấy sạch sẽ mới lạ rất
nhiều. Tuy nhìn còn ẩm ướt, nhưng đến
sáng hôm sau khi nhóm chợ thì đã khô ráo và có “bộ mặt“ mới
thật tươi mát.
Sau khi
xịt rửa xong nhà lồng chợ, máy xe cứu hỏa
được tắt để máy bơm nước
tạm ngưng hoạt động, trong thời gian
nầy, đội rửa
chợ kéo ống nước xẹp ra phía ngoài,
để xịt rửa bốn đoạn
đường ngắn bao xung quanh ngôi chợ Mỹ-Tho, mà
đặc biệt khu vực chợ cá dơ bẩn và hôi
thối nhất được xịt rửa sau cùng.
Trong lúc
rửa chợ, thỉnh
thoảng dòng nước đang xịt rửa bỗng
nhiên chảy yếu lại thấy rõ, nhân viên rửa chợ thừa
biết là đầu ống hút nước dưới
lồng sông đã bị nghẹt. Thế là xe chữa
lửa phải tắt máy để cho máy ngưng bơm
nước. Họ kéo ống nước lớn có bọc
cái thùng thiết ở dưới nước lên,
để gỡ lấy hàng khối rác bám đầy ra
rồi thả trở lại xuống nước. Ngày
cuối tuần rửa chợ
nào gặp lúc nước lớn lên thì đội rửa chợ vui mừng, còn
nhầm ngày trăng khuyết nước ròng thì họ
phải nối thêm một cái ống hút nước cho ra xa
đến mặt nước.
Lâu lâu,
có khi đang lúc rửa chợ,
gặp một vài dây ống nước nào đó quá cũ
nên vải bố bị mục lủng vài lỗ, tạo
thành những tia nước nhỏ phun xịt cao ra phía
ngoài, làm trò chơi và vui mắt cho đám con nít không ít.
Hàng
tuần, trong suốt thời gian rửa chợ khoảng bốn tiếng
đồng hồ, đám con nít phần lớn đi chân
không, ở trần, mặc quần xà lỏn, không rõ từ
đâu tới thường luôn có mặt đi theo phía sau
những nhân viên cầm ống và vòi xịt nước mà
xem một cách say mê. Hầu như đứa nào ít nhiều
gì cũng đều bị ướt mình, nhưng bọn
chúng lấy làm rất vui thích! Ðội rửa chợ phải công nhận là rất
dễ thương, dễ chịu, cứ lo chăm chỉ
thi hành nhiệm vụ của mình. Ðôi lúc có đứa
đứng án làm cản trở tầm hoạt động
mà họ không hề rầy la lớn tiếng. Tôi nghiệp
cho họ sau một buổi chiều làm việc nặng
nhọc với nước dưới nắng cháy, mặt
mày người nào cũng đỏ ngòm, áo quần
ướt sũng mà vẫn thấy họ luôn biểu
lộ niềm vui và nụ cười trên nét mặt
đầy sạm nắng.
Ngày
xưa khi còn ở quê nhà, với bản tính thích “đi cho
biết đó biết đây“, nên hầu hết các tỉnh
thành lớn nhỏ ở miền Nam từ cố đô
Huế cho đến đất Mũi đều có
dấu chân của tôi đặt tới. Dãy đất
Việt hình chữ S, vùng 4 ở miền Nam được
xem là trù phú nhất với đất đai màu mỡ, dân
cư đông đúc, ruộng lúa phì nhiêu, cây trái xum xuê, sông
ngòi chằng chịt, tôm cá đầy sông. Chợ cá của
các tỉnh thành thuộc vùng đồng bằng sông
Cửu-Long, đều được xây cất gần
bờ sông để thuận tiện cho việc vận
chuyển, nhưng đi đến bất cứ
địa phương nào, tôi chưa hề nghe nói
đến hai tiếng “rửa
chợ“. Ðáng mừng thay duy nhất cho thành phố
Mỹ-Tho nhiều cây trái là có chương trình “Rửa Chợ“. Hồi
nhỏ tôi nghe nói, vào thập niên 50, một vị Tỉnh
Trưởng nào đó đã chủ trương đề
xướng làm sạch sẽ chợ Mỹ-Tho mà về
sau, những ông Ðầu Tỉnh kế tiếp nhận
thấy rất hợp lý nên cứ chiếu theo thi hành. Ðó
cũng là một đặc ân cho thành phố đầy
bóng mát, rất thích hợp khi mang tên Ðẹp và Thơm
nầy.
Trong
tất cả các chợ mà nhất là chợ cá, nếu không
được quan tâm đến vấn đề vệ
sinh thì phải nói là…hết ý kiến! Buồn thay cho “Hòn
Ngọc Viễn-Ðông“ sáng chói của chúng ta ngày xưa,
lại bị phải chợ cá Trần Quốc-Toản làm
cho hoen danh ố tiếng. Nói đến chợ cá
trên đường Trần Quốc-Toản ở
Chợ-Lớn năm nào, tôi xin được phép: miễn
bàn!
Chợ nào
được rửa năm
xưa
Mỹ-Tho, thứ bảy
buổi trưa, hàng tuần.
Huỳnh Quốc-Minh (Germany)
(Bài
viết nầy đã được đăng trong
Bản Tin số 40, tháng 05 năm 2006,
của Hội
Ái-Hữu Nguyễn Ðình-Chiểu & Lê Ngọc-Hân Mỹ-Tho
ở CA-USA)